
DIALOGUE ON ARCHITECTURE AND ECOLOGY THROUGH THE “PERPETUAL” APPROACH IN THE BO VO PROJECT – THE FOREST’S HOUSE

Đối thoại Hoán vị diễn ra trong khuôn khổ VFCD 2024 ngày 19.11.2024 tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam dẫn dắt bởi kiến trúc sư (KTS) Mai Trung, nhà sáng lập của nền tảng nghiên cứu kiến trúc Hanoi Ad hoc đã thu hút nhiều khán giả từ các ngành nghề khác nhau như sinh viên và người thực hành kiến trúc, người làm về môi trường, và những người quan tâm đến những ý tưởng mới, sáng tạo và bền vững. Cuộc đối thoại tập trung vào cách tiếp cận có tên hoán vị được diễn giả áp dụng trong quá trình thiết kế và thực hiện dự án tái tạo khu vực Bờ Vở sông Hồng – một khu vực bán hoang dã nằm trong hành lang thoát lũ của Hà Nội, vốn được xem là khu vực bị “bỏ rơi”, nơi chứa nhiều rác thải. Mục đích của việc cải tạo khu vực này này nhằm tạo ra một không gian thân thiện và bền vững, nơi các hoạt động của con người như đi bộ, đạp xe, tìm hiểu thiên nhiên cùng song hành và không ảnh hưởng đến các diễn biến tự nhiên của thiên nhiên (cây cỏ và chim chóc), thời tiết nơi đây.

KTS Mai Trung chia sẻ về hành trình tái tạo, đưa giải pháp kiến trúc bền vững vào khu vực này, từ giai đoạn nghiên cứu, nguồn cảm hứng cho đến triển khai. Với nguồn lực hạn chế và yêu cầu không được xây dựng bằng bê tông ở công trình, anh áp dụng lý thuyết triết học “agencement” của Deleuze và Guattari từ tác phẩm A Thousand Plateaus năm 1980, cùng thực hành từ KTS Nhật Bản Ishigami. Giải pháp được đưa ra là những đường đi bộ/xe đạp len lỏi, và các cụm kiến trúc chòi quan sát được làm từ loài cây xâm lấn ở chính nơi đây, vừa dễ tháo lắp vừa dễ di chuyển. Các kiến trúc này đã chứng minh khả năng chống chọi thiên tai qua trận bão Yagi.

Khán giả đặt nhiều câu hỏi liên quan đến kiến trúc, môi trường và tương lai Bờ Vở, về khả năng chống chịu một trận bão lớn tiếp theo hay vấn đề rác thải. KTS Mai Hưng Trung nhấn mạnh khả năng thích ứng của dự án Bờ vở, bao gồm cả việc cho phép thiên nhiên tái xâm lấn và tạo ra các tác động mới tại đây. Điều quan trọng hơn cả, đó chính là tầm quan trọng của hành động “tái tạo”, hướng sự chú ý và khơi dậy tình yêu đối với những nơi từng bị lãng quên, và tạo ra được sự hài hoà giữa sinh thái bản địa và nhu cầu sinh hoạt của cộng đồng địa phương./


