Đóng

“DNA thiết kế” – Khi Hà Nội đọc lại mã nguồn sáng tạo của làng nghề

Trong tám ngày của Re:Craft 2026, hơn 100 sinh viên rời giảng đường để đi vào xưởng, vào làng, vào những quy trình thủ công vốn không thể hiểu hết qua ảnh tư liệu hay sản phẩm trưng bày. Ở Kim Lan, câu chuyện bắt đầu từ đất, men và lò nung. Ở Quất Động, từ đường kim và màu chỉ. Ở Đào Thục, từ mặt nước, thủy đình và bàn tay khuất sau con rối. Điều họ tìm kiếm không chỉ là cảm hứng tạo hình, mà là thứ Ban Tổ chức gọi là “DNA thiết kế” của làng nghề.

Đây không phải một thuật ngữ học thuật. Nhưng cũng không phải một từ ngữ ngẫu nhiên.

Sinh viên tham quan, trao đổi ở làng nghề gốm sứ Kim Lan. Ảnh: hanoicreativecity.com

Một khái niệm đặt lại câu hỏi

Trong cách tiếp cận của Re:Craft 2026, “DNA thiết kế” được triển khai qua các yếu tố như màu sắc đặc trưng, họa tiết, chất liệu, kỹ thuật chế tác và câu chuyện văn hóa tích lũy của từng làng nghề. Nhưng điều đáng chú ý hơn là thứ khái niệm này ngụ ý: những yếu tố đó không phải đặc trưng bề mặt có thể quan sát rồi tái tạo – chúng là cấu trúc mang thông tin của một nghề, thứ quy định cách sản phẩm được tạo ra và vì sao nó trông như vậy, không phải cách khác.

Cách đặt vấn đề này khác với tư duy bảo tồn truyền thống theo một chiều rõ rệt. Bảo tồn hỏi: làm sao giữ cho nghề không bị mất? Đọc DNA thiết kế hỏi: thứ gì trong nghề này là không thể thay thế, và thứ đó có thể trở thành xuất phát điểm của sáng tạo mới không?

Sự chuyển dịch câu hỏi đó không nhỏ. Nó đặt làng nghề vào vai trò của một kho tri thức thiết kế – nguồn nguyên liệu sáng tạo – chứ không chỉ là đối tượng cần bảo vệ hay điểm đến tham quan.

Tại sao Hà Nội có điều kiện đặc biệt để thử

Hà Nội hiện có khoảng 1.350 làng có nghề, trong đó 331 làng nghề, nghề truyền thống và làng nghề truyền thống đã được công nhận – mật độ dày đặc hàng đầu cả nước. Với quy mô đó, thành phố không thiếu nguyên liệu. Điều còn thiếu là phương pháp đọc những nguyên liệu ấy theo ngôn ngữ của thiết kế đương đại.

Các nghệ nhân làng nghề thêu Quất Động và các bạn sinh viên. Ảnh: hanoicreativecity.com

Re:Craft 2026 là một trong những thử nghiệm có cấu trúc rõ ràng nhất gần đây của Hà Nội cho thách thức này. Chương trình không mời nghệ nhân lên giảng đường để minh họa kỹ thuật. Thay vào đó, thay vì chỉ đưa nghệ nhân vào vai trò minh họa kỹ thuật, chương trình đặt làng nghề như một nguồn đề bài thực tế để các nhóm sinh viên liên ngành cùng tìm giải pháp. Mười đội tham gia bắt buộc kết hợp chuyên ngành thiết kế, văn hóa, kinh tế sáng tạo và truyền thông – không phải sinh viên thiết kế thuần túy đến học nghề, mà là các nhóm liên ngành đến đặt câu hỏi với làng nghề theo nhiều chiều cùng lúc.

Đây là bước mở rộng đáng chú ý của mô hình kết nối đại học – làng nghề tại khu vực phía Bắc, trong bối cảnh Hà Nội đang chuyển dịch định hướng từ tổ chức lễ hội thiết kế sang xây dựng hệ sinh thái sáng tạo đô thị bền vững. Re:Craft 2026 nằm trong Chương trình Phát triển Thủ công đương đại trên nền Di sản Làng nghề do Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội và Tạp chí Kiến trúc khởi xướng – và các prototype tốt nhất từ trại hè sẽ có cơ hội được giới thiệu tại không gian triển lãm của Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026 vào tháng 11. Đó là mạch kết nối trực tiếp từ thực địa nghiên cứu đến sự kiện lớn nhất trong năm.

Một bài toán được đặt ra ở nhiều thành phố

Hà Nội không giải bài toán này một mình. Tháng 9/2025, Diễn đàn Thiết kế các Thành phố Sáng tạo UNESCO tại Thượng Hải – quy tụ hơn 150 đại biểu từ hơn 30 thành phố sáng tạo thuộc 15 quốc gia, trong đó có Dundee, Berlin, Como, Nagoya, Jinju, Bandung – đặt trọng tâm hoàn toàn vào chủ đề “Thiết kế trao quyền cho thủ công truyền thống: Khai mở giá trị kinh tế.” Lần đầu tiên một diễn đàn cấp mạng lưới toàn cầu dành toàn bộ chương trình nghị sự cho giao điểm giữa thủ công truyền thống và thiết kế đương đại. Đây không còn là mối quan tâm riêng của từng thành phố – nó trở thành một trong những câu hỏi trung tâm của UCCN ở thời điểm hiện tại.

Cách các thành phố xử lý câu hỏi đó rất khác nhau.

Bandung (Indonesia, Thành phố Sáng tạo Thiết kế UNESCO từ 2015) chọn hướng phân tán: biến tám khu dân cư thành “làng sáng tạo”, nơi nghề thủ công địa phương và thiết kế đương đại cùng tồn tại trong không gian sinh hoạt thực sự, với 56% hoạt động kinh tế toàn thành phố liên quan đến thiết kế. Mô hình của Bandung gắn bó trực tiếp với đặc thù đô thị – một thành phố trẻ, có nền tảng đào tạo thiết kế lớn và cộng đồng sáng tạo năng động.

Jinju (Hàn Quốc, Thành phố Sáng tạo Thủ công và Nghệ thuật Dân gian) lại cho thấy vai trò của hạ tầng thể chế: các diễn đàn quốc tế, trung tâm văn hóa – sáng tạo và mạng lưới doanh nghiệp thủ công/lụa xây dựng trong nhiều năm đã tạo môi trường cho nghề tơ lụa nghìn năm tuổi phát triển như một ngành kinh tế có tổ chức, không chỉ là di sản cần gìn giữ.

Điểm chung ở cả hai thành phố: không mô hình nào được nhân bản y nguyên từ nơi khác. Mỗi thành phố tìm ra ngôn ngữ riêng để đọc DNA địa phương, dựa trên điều kiện đô thị, cơ cấu kinh tế và lịch sử cụ thể của mình.

Mã nguồn cần được đọc từ bên trong

Câu hỏi thực sự mà Re:Craft 2026 đang đặt ra – dù không nói thẳng – là: làng nghề Hà Nội có thể trở thành nguồn lực thiết kế sống không, hay chỉ dừng lại ở vai trò di sản được lưu giữ?

Hai câu hỏi đó dẫn đến hai loại chính sách, hai mô hình đầu tư và hai cộng đồng người sử dụng hoàn toàn khác nhau.

Khó có thể hiểu DNA của làng gốm Kim Lan chỉ bằng cách nhìn vào những chiếc bình trưng trong tủ kính bảo tàng – hay chỉ qua ảnh tư liệu, chỉ qua bài giới thiệu làng nghề. Phải chạm vào đất sét, cảm nhận độ ẩm, nghe tiếng bàn xoay, và dần nhận ra tại sao một đường cong cụ thể được tạo ra theo cách đó, không phải cách khác. Đó là lý do các chương trình truyền nghề thuần túy, dù thiện chí, thường không đi đến cùng: chúng truyền kỹ thuật nhưng không truyền được ngữ cảnh. DNA thiết kế là ngữ cảnh đó.

Câu hỏi còn lại – liệu các prototype từ trại hè có trở thành sản phẩm thương mại thực sự không, liệu sự kết nối giữa sinh viên và nghệ nhân có kéo dài sau tám ngày không – là câu hỏi mà Jinju và Bandung đã mất nhiều năm để trả lời bằng đầu tư dài hơi. Với Hà Nội, Re:Craft 2026 mới là điểm đặt câu hỏi đó một cách có cấu trúc. Câu trả lời sẽ cần thêm thời gian – và thêm nhiều mùa Re:Craft – để dần rõ hình.